Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Làng người điên nhiều hơn người tỉnh

Chúng tôi muốn kể với các bạn về một nơi tận cùng nỗi đau. Nơi mà dường như mọi bất hạnh của kiếp người đều đổ ập vào từng ngôi nhà. 

Xóm Chùa nằm dưới chân đèo Phú Gia (Phú Lộc, TT-Huế) những ngày cận Tết cũng vắng lặng, quạnh hiu như bao ngày. Không có một dấu hiệu, sắc màu rực rỡ, vui tươi nào báo hiệu mùa xuân đang về. Cả xóm có 250 hộ với chừng 1500 người thì hơn 50% là người bệnh tâm thần, nạn nhân nhiễm dioxin, hoặc bệnh tật, già yếu. Theo thông tin của chú Tuấn –trưởng thôn Xóm Chùa- thì hiện tại trong xóm chỉ còn lại người già, phụ nữ, trẻ em từ 1-10 tuổi và người bệnh. Thanh niên trong làng, trưởng thành một chút, là phải bỏ làng tha phương vào Nam lập nghiệp. Họ đi một phần để kiếm sống, đỡ gánh nặng cho gia đình. Phần khác, họ đi để trốn tránh không khí ảm đạm của ngôi làng. Rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn của mình để đi đến vùng đất xa xôi kiếm sống, không phải là điều họ mong muốn. Nhưng ở lại làng cũng chẳng biết lấy gì mà sống khi nghề chính ở đây chỉ là làm nông, nuôi gà, thả vịt. Mà từ lâu rồi, những cánh đồng trong thôn cũng xác xơ, còi cọc như phận người ở đây vì ai cũng tập trung chăm sóc người bệnh, bỏ bê đồng áng. 

Vào Nam, đa phần cũng chỉ là đi làm công, đi may, hay làm nghề dán áo mưa, cuộc sống cũng chật vật. Nhưng ở lại làng, kiếm sống đã khó nhọc, mà cũng chẳng chàng trai, cô gái nào đủ can đảm về làm chồng, làm vợ của người xóm Chùa bởi cái tiếng đồn” Xóm người điên nhiều hơn người tỉnh”. Đi một vòng quanh xóm Chùa. Điều hiển hiện rõ rệt nhất trong chúng tôi chính là sự u ám, thiếu sức sống len lỏi trong từng nóc nhà. Ghé bất cứ ngôi nhà nào,bạn cũng có thể đọc được ở đấy câu chuyện buồn về số phận của con người. Người bệnh đã khổ. Nhưng khổ gấp 100 gấp 1000 lần chính là những người thân. Vì thật ra, với người bệnh tâm thần, hay với những em bé bị thiểu năng trí tuệ, ngớ ngẩn, bại liệt do nhiễm dioxin thì họ không ý thức, không cảm nhận được nỗi đau của họ.Có chăng, đôi lúc,giữa chập chờn mê tỉnh, vài ba người chợt nhận ra và thấy thương quá cảnh cha già mẹ yếu mà vẫn phải chăm mình như con trẻ. 

Những ngôi nhà mà chúng tôi có dịp ghé qua thăm trong chuyến tiền trạm cho chương trình mang Tết đến người nghèo ở xóm Chùa do Viet Ant chỉ là những lát cắt nhỏ trong bức tranh xám xịt nỗi buồn của xóm Chùa. Có những nỗi đau mà ta có thể gọi tên. Có thể khóc vì quá đau khổ, mệt mỏi, nặng nhọc của phận người. Thế nhưng, khi nỗi đau đã quá dày dặn, quá chất chồng. Khi đau mà không còn khóc được. Khi khổ mà không thể than thở nổi. Đấy là khi mọi cánh cửa hy vọng dường như đã khép lại. Không còn diễn đạt, chia sẻ được để vơi bớt nỗi niềm. 

Gia đình anh Ngô Minh Tuấn (53 tuổi). Người đàn ông trụ cột trong nhà thì bị thần kinh,lại thêm bại liệt, nằm một chỗ đã gần 10 năm nay. Mọi chi tiêu của gia đình đều chỉ trông chờ vào cái quán nhỏ ven đường. Hai đứa con, đứa lớn 6 tuổi, đứa nhỏ 2 tuổi.Vẫn còn quá nhỏ để hiểu được sự vất vả của ba mẹ. Nhưng cuộc sống túng thiếu dường như đánh cắp luôn vẻ hồn nhiên của bọn trẻ. Gần 10 năm nay, vợ anh Tuấn cứ loay hoay trong ngôi nhà xập xệ này để chăm sóc anh. Chị kể hồi anh chưa bị bệnh, hai vợ chồng cùng làm ruộng, cũng vất vả, nghèo túng, nhưng còn đầy ắp tiếng cười. Từ ngày anh bị bệnh nằm một chỗ, chị mở cái quán nhỏ buôn bán lặt vặt, mà cũng bữa đực bữa cái vì phải tập trung chăm sóc anh và con cái. “Buồn lắm,mà không dám than thở, sợ ổng buồn, ổng nghĩ ngợi lung tung”, chị nói trong nước mắt. 

 Tương tự là cảnh nhà vợ chồng anh Phan Thanh. Căn nhà mục nát, rệu rã. Chủ nhân của nó, anh Thanh, chẳng may bị mù từ lúc 13 tuổi. Mới đây lại bị tai biến. Bây giờ chỉ còn biết ngồi một chỗ, trông cậy vào sức lao động của chị. Đến xóm Chùa vào ngày cuối mùa đông. Khi xuân mới đang cận kề. Chúng tôi còn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết nỗi đau của cảnh “Lá vàng khóc lá còn xanh”. Ở xóm, nhiều thanh niên, trai tráng, sinh ra khỏe mạnh. Tự nhiên phát bệnh khi vừa trưởng thành. Vậy là cha mẹ phải suốt ngày chăm bẵm, tắm rửa, giữ như giữ trẻ nhỏ. Có nhiều gia đình buộc lòng phải xiềng người bệnh tâm thần lại vì không đủ sức để đi tìm mỗi khi người bệnh đi lạc, hoặc khi lên cơn đập phá. 

Như cảnh gia đình cụ Phan Tường. Hơn 60 tuổi đầu, nỗi lo sợ lớn nhất của vợ chồng ông Phan Tường bây giờ không phải là cái đói, cái nghèo mà là cái chết. Ông nói: Chết thì khỏe cho vợ chồng tui. Nhưng rồi ai lo cho hai đứa con bị điên của tui đây. Cậu con trai 25 tuổi. Trời rét như cắt da cắt thịt. Vậy mà cậu vẫn cứ quần cộc,vừa hút thuốc, vừa lảm nhảm những lời vô nghĩa. Hơn 4 năm nay, gia đình ông buộc lòng phải xiềng chân cậu lại. “Nó thanh niên, dù bị bệnh nhưng vẫn khỏe lắm. Phải xiềng lại thì vợ chồng tui mới lo cho nó ăn uống, tắm rửa, vệ sinh được”, ông Tường nói như khóc. Cô con gái 35 tuổi cũng phát bệnh. Chồng bỏ đi biệt tăm. Vài ba hôm vợ chồng ông lại phải đi tìm về để tắm rửa, chăm sóc. 

Hay như gia đình cụ Đoàn Văn Khôi, hai vợ chồng đã hơn 60 tuổi nhưng suốt ngày phải cắt cử thay nhau làm ruộng và chăm sóc đứa cháu trai 21 tuổi bị tâm thần, lại bại liệt nằm một chỗ hơn 6 năm trời. Rời nhà ông Tường. Chúng tôi đến nhà của cậu bé Hứa Văn Huy. Căn nhà dột nát.Chẳng có gì đáng giá. Người mẹ trẻ vẫn chưa hết ngỡ ngàng đau khổ khi kể về bệnh tình của cậu bé. Ngày trước, người ta còn chưa rõ em bị bệnh gì, cứ gọi là “người khỉ”. Bây giờ, thì nhiều người đã biết, dioxin là thủ phạm khiến Huy đã 11 tuổi mà vẫn như đứa bé 3 tuổi. Chỉ nặng hơn 6 kg. Suốt ngày mẹ phải ẵm trên tay. Suốt buổi trò chuyện, Huy ngơ ngáo úp mặt vào người mẹ. Không nói. Không đi được. Mọi cánh cửa vào đời dường như đã khép lại với cậu bé và cả với người mẹ trẻ. 

Điều ám ảnh lớn nhất của người dân trong xóm Chùa là đến tận bây giờ vẫn chưa tìm ra được nguyên nhân của việc nhiều người trong làng bị bệnh thần kinh. Có người thì bảo do nguồn nước bị nhiễm độc.Nhưng khi được hỗ trợ hệ thống nước máy miễn phí, cấp bình lọc nước thì số người bệnh vẫn cứ tăng. Người thì bảo do linh khí của làng không tốt, do bị quở trách vì xóm có ngôi chùa cổ bị xuống cấp. Nhưng khi tu sửa trang trọng ngôi chùa cổ lại thì vẫn không thuyên giảm số người bệnh. Đáng sợ hơn là nhiều gia đình sinh con khỏe mạnh. Nhưng đến chừng 14-15 tuổi lại phát bệnh. Ngôi làng đã nặng nề vì bệnh tật lại còn thêm u uất vì nỗi sợ hãi mơ hồ bao trùm lên cuộc sống bao thế hệ. Những mảnh đời ở xóm Chùa thật cay đắng. Với họ. Bây giờ sống được ngày nào tốt ngày đó. Niềm hy vọng không chỉ đến từ sự nỗ lực của bản thân họ mà phải trông chờ vào sự sẻ chia, hỗ trợ của cộng đồng. Với người dân xóm Chùa. Khổ cực vì cái nghèo là một lẽ. Nhưng hoang mang hơn là không biết vì sao làng lại quá nhiều người điên, người bệnh như thế. Nỗi lo sợ ám ảnh đến cả những thế hệ trẻ trong làng khi đến giờ vẫn chưa có được câu trả lời chính xác về nguyên nhân của tình trạng nhiều người điên trong cùng một xóm. Chúng tôi không thể nào kể hết những phận đời ở đấy.

 Cần lắm mọi sự chia sẻ.



Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

NGÀY CUỐI MÙA DÔNG




         Mùa đông năm 2012 đến rất trễ, ngay vào ngày cuối cùng của năm. Trong cái rét đến muộn nhưng lạnh tê tái, chúng tôi đã trọn vẹn đồng hành cùng nhau một ngày để chia sẻ những thương yêu.

          Ngày 30.12.2012. 5g30 sáng, trời vẫn tối ôm, sương mù phủ kín đường, các thành viên lại tiếp tục công việc phát cháo miễn phí định kỳ tại bệnh viện Điện Bàn. Cũng công việc cũ. Nơi chốn cũ. Vẫn tràn ngập những yêu thương như bao ngày khác.Nhưng dường như các thành viên ai cũng thấy nôn nao, là lạ cảm xúc hơn khi buổi sáng ngày cuối năm, dù bận rộn với nhiều công việc, mọi người vẫn thu xếp để tề tựu bên nhau trong công việc đầy ý nghĩa này. Một bệnh nhân đến nhận cháo đã nói: Trời lạnh như ri,  những tô cháo nóng buổi mai giúp bệnh nhân nghèo ấm lòng và thấy vững lòng vì không cô đơn trong ngày cuối năm.

Khi những tô cháo cuối cùng được trao đến tay bệnh nhân. Chúng tôi không còn thời gian để cà phê, tám chuyện cuối tuần như mọi khi mà hối hả di chuyển về ngay Hội An để đến nhà cô Ngọc (18 Nguyễn Huệ )-một mạnh thường quân- để nấu cơm từ thiện. Mỗi người một việc, chúng tôi phụ giúp cô Ngọc nấu bếp, chế biến thức ăn, đóng hộp cơm, cho canh, nước mắm vào những túi ni-lon. Gian bếp nhỏ ngập tràn tiếng cười, nhất là khi thấy cảnh những anh chàng lóng ngóng với việc cắt gọt phụ bếp, tiếng xuýt xoa của những cô gái khi dở nồi cơm nóng hổi nghi ngút khói, cả tiếng nuốt nước miếng của một thành viên nào đó khi mùi thơm thức ăn vừa nấu xong bay lên nức mũi. Đúng 11:00ngày 30.12.2012, các thành viên đã tập trung tại cổng bệnh viện Hội An để triển khai bán cơm từ thiện 2000 đồng. Trong vòng nửa giờ đồng hồ, đúng 100 xuất cơm từ thiện giá 2000 đồng đã hết veo. Nhiều bệnh nhân nghèo, những người bán vé số, hàng rong,..đến mua cơm, tò mò giở ngay hộp cơm ra xem và hỏi lại: Chừng này mà chỉ trả 2000 đồng thiệt hả mấy đứa? Rồi cũng có người thắc mắc: Sao không biếu miễn phí luôn mà phải bán với giá như cho không thế này? Và các thành viên Viet Ant đã kiên trì giải đáp mọi thắc mắc của người mua. Bán cơm từ thiện 2000 đồng là hot đng đnh kỳ th hai ( sau phát cháo ) mà VietAnt sẽ trin khai hng tháng trong năm 2013 với sự tài trợ của các mạnh thường quân. Với giá bán 2000 đồng, chúng tôi hy vọng sẽ duy trì, mở rộng hoạt động này với quy mô, số lượng lớn hơn nữa để những người nghèo sẽ được mua cơm chất lượng với giá rẻ. Thỉnh thoảng có một vài du khách nước ngoài vãng lai thấy hoạt động của chúng tôi, đã dừng lại chia sẽ hoạt động với chúng tôi bằng những đồng tiền VND còn lại trong ví của từng du khách.

          Sau những chộn rộn, bận bịu ngập tràn thương yêu của buổi sáng, buổi trưa. Chúng tôi lại nhanh chóng tiếp tục hoạt động đặc biệt của ngày cuối năm 2012 mà quỹ đã triển khai vận động, quyên góp từ trước đó bằng nhiều hình thức. Các thành viên, nhà hảo tâm và du khách nước ngoài đã cùng đến thăm, trực tiếp trao tặng 111 bao lì xì cuối năm đến các cụ già neo đơn, tàn tật, không nơi nương tựa ti Trung Tâm Bo Tr Xã Hi Qung Nam. Chọn thời điểm buổi chiều,tối, chúng tôi muốn được kề cận, chia sẻ  niềm vui với những cụ già neo đơn, tàn tật, để họ bớt buồn, bớt cô đơn trong thời khắc chuẩn bị bước sang năm mới. Nhiều thành viên trong đoàn, lâu nay vẫn được xem là “cứng rắn”, đã “chinh chiến” với rất nhiều hoạt động từ thiện, vẫn bậc khóc khi thy cảnh đau đớn, đi lại khó khăn của những cụ già tàn tật, nhiều cụ nằm trên giường bệnh, vẫn cố nắm tay 3 ông Phưc – Lc – Thkhi 3 ông đến chúc tng tng c ti giưng bnh. Chúng tôi  lén quay đi giấu những giọt nước mắt rơi xuống khi các cụ nắm tay và nói: Mấy đứa cố gắng tới nhiều nhiều. Hát hò như ri cho mấy người già tụi tui vui là tốt quá rồi. Nhiều cụ nặng tai, không nghe rõ lời bài hát, nhưng vẫn cổ vũ nhiệt tình. Và càng xúc động hơn khi có cụ nói: Ngày cuối năm những người già neo đơn thường đau lặt vặt nhiều hơn, có lẽ một phần vì không khí đặc biệt của ngày cuối năm khiến những người cô đơn thấy buồn tủi hơn. Nhờ bọn con đến khuấy động mà mấy người già thấy trẻ lại, thấy mình vẫn còn có ý nghĩa, thấy xã hội vẫn luôn yêu thương, chăm sóc mình.

          Ngày 30.12.2012. Chỉ còn chừng 24 tiếng đồng hồ nữa. Chúng ta cùng bước sang năm 2013. Một ngày cuối năm không tiệc tùng. Không la cà quán xá mà trọn vẹn cho hoạt động từ thiện của quỹ Viet Ant. Ngày cuối năm thật dài với những hoạt động ý nghĩa. Nhưng cũng thật ngắn vì cảm thấy vẫn còn rất nhiều rất nhiều hoàn cảnh cần sẻ chia. Một ngày tràn ngập cảm xúc lẫn lộn. Cười và Khóc. Cười với những câu treo đùa hóm hỉnh nhau để đỡ mệt của các thành viên. Cười vì qua những sóng gió, các thành viên vẫn đoàn kết, đồng hành cùng nhau. Khóc vì những mảnh đời khó khăn. Khóc vì nghị lực phi thường của những bệnh nhân nghèo, của những người kém may mắn nhưng vẫn lạc quan,vẫn tin tưởng vào cuộc sống tốt đẹp hơn.

          Trong giây phút giải lao hiếm hoi, một thành viên đọc báo online, đã đọc câu chuyện mà MC Thanh Bạch tâm sự về công tác thiện nguyện. MC Thanh Bạch kể, anh tham gia nhiều hoạt động từ thiện. Nhưng nhớ nhất là lần anh và nhóm bạn đến thăm một cụ già neo đơn sống trong căn chòi lá ở một xã ven sông. Nhóm từ thiện gom tiền tặng cụ, cụ chỉ xin lấy 50.000 đồng còn lại cụ nhờ nhóm mang sang bên kia sông tặng cho một bà mẹ bị mất đôi chân nuôi 6 đứa con thần. Một người trong nhóm tò mò hỏi cụ xin lấy 50.000 đồng làm gì. Cụ bảo để mai nấu nồi xôi mang qua cho 6 đứa nhỏ tâm thần ăn, tụi nó thèm xôi. Câu trả lời giản dị của cụ làm MC Thanh Bạch và cả nhóm bật khóc. Và lần nữa, câu chuyện của cụ già mà chúng tôi tình cờ đọc lại được trên báo khiến các thành viên VietAnt thêm quyết tâm sẽ cố tổ chức nhiều hoạt động quyên góp,sẻ chia với người nghèo.

Buổi sáng mùa đông năm 2012 không lạnh vì những điều mà chúng tôi đã cố gắng làm trong năm qua. Và hy vọng, trong năm 2013, Viet Ant sẽ có được nhiều hoạt động hơn nữa để mang những niềm vui ấm áp đến cho người nghèo. Chúng tôi tin rằng, Mùa Đông sẽ không lạnh. Mùa Xuân sẽ thêm nhiều niềm vui. Mùa Hạ sẽ không nóng. Mùa Thu sẽ không buồn da diết. Cả 4 mùa trong năm sẽ luôn ngập tràn thương yêu, ấm áp vì sự sẻ chia, đồng hành cùng nhau của mỗi thành viên.

Ngày cuối cùng của năm 2012 đã khép lại với nhiều hoạt động đặc biệt. Dù mệt, nhưng tất cả các thành viên vẫn hào hứng với niềm tin trong năm 2013, Hi s t chc nhiu s kin, kêu gi đưc nhiu nhà ho tâm trong và ngoài nưc, đ gom góp, chia s vi nhng hoàn cnh kém may mn, nghèo kh ti khu vc Min Trung.

Tạm biệt năm 2012.Viet Ant hân hoan chào năm 2013. Và 4 mùa trong năm sẽ là những ngày thương yêu, nhiệt huyết, sẻ chia cùng nhau để giúp đỡ những số phận kém may mắn. 





























By Thuy Son Nguyen

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

Kế hoạch chương trình bán hoa mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11.2012

Để chương trình bán hoa chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam nhằm mục đích gây quỹ cho đồng bào nghèo ăn tết tại Hội An được thành công và có kết quả như mong muốn. Và theo hộp bàn với đội Logistic về kế hoạch thực hiện chương trình:
Các thành viên của Việt Ant được chia thành 5 nhóm và chỉ tiêu dự kiến mỗi nhóm là 1,500,000đ (một triệu rưỡi). Đây là cơ hội thể hiện sự đoàn kết và kỹ năng làm việc nhóm của các thành viên. Mong các thành viên tham gia và hỗ trợ.

Kế hoạch cụ thể:
Nhóm 1: Quốc Anh phụ trách (Da Mau)
Nhóm 2: Nguyễn Văn Hiếu phụ trách (Hieudn Nguyen)
Nhóm 3: Nguyễn Thanh Thúy phụ trách
Nhóm 4: Giáng Hương phụ trách
Nhóm 5: Anh Nguyễn phụ trách

(các bạn có thể đặt tên cho nhóm mình)

1. Kế hoạch Target:
Target chương trình 20/11




STT
Tên thành viên
Nhóm
Chỉ tiêu
1
Vie Nguyen
1
1,500,000Đ
2
Trí Trịnh
3
Tran Thao
4
Duy
5
Hoang Dac Duy
6
Nguyệt LUNA
7
Thảo Trang Lê
8
Quốc Anh
9
Hạnh Phước
10
Vidden Hung Vu
11
Ly Anh Tuan( A Bi)
2
1,500,000Đ
12
Duương Quang huy
13
Hieu DN
14
Keke Tu Hung
15
Phuoc Jour
16
Hieu Mince
18
Kieu Le
19
Andy Pham
20
Thanh huynh
21
Anh Thư
3
1,500,000Đ
22
Điệu Đanh Đá
23
Nguyen Son Thuy
24
Thương Love
25
Ty Bui Doi
26
Lê Triệu Dạ Thảo
27
Dong Le Thanh
28
Nguyễn Thanh Thúy
29
Dang My Trang
30
Nguyễn Ánh Tuyết
31
Phương Nguyễn
4
1,500,000Đ
32
Diễm Thảo
33
Bi Rain
34
Trần Đức Minh
35
Hiền Dương
36
Tran Anh Khoa
37
Nghia Le
38
Mai Chi
39
Giáng Hương
40
Kana
41
Phuong Binh Le
5
1,500,000Đ
42
Nguyen Lin
43
Kevin Thanh
44
Phuong Thao Tran
45
Nguyen Huu Viet
46
Tri Le
47
Hai Manh Chai
48
Le Duc Hoa
49
Anh Nguyen



2. Nhóm phụ trách công việc:
STT
Phụ trách CV
Thành viên
Dang ky thoi gian truc
1
Cắm hoa
Phuoc Jour

2
Hieumince

3
Hieu nguyen

4
Na

5
Anh Nguyen

6
Giang Huong

7
Kieu Le

8
Thủ Qũy
 Tran Thao

9
Dang My Trang

10
Anh Thu

11
Phuong Thao Tran

12
Nguyen Thanh Thuy

13
Giao hoa
Phuong Nguyen

14
Viet Nguyen

15
Ly Anh Tuan

16
Da Mau

17
Nguyen Lin

18
Kevin Thanh

19
Nguyen Huu Viet

20
Andy Pham

21
Tri Trinh

22
Phuong Binh Le

23
Ký sự hình ảnh
Tran Anh Khoa

24
Tri Le

25
Thanh Huynh

26
Dong Le Thanh

27
Hoang Dac Duy

28
Viidden Hung Vu

Chúc chương trình thành công rực rỡ